Ngày họp lớp kỷ niệm 10 năm ra trường đại học, tâm trạng tôi cũng có chút gì đó xao xuyến, bồi hồi lạ thường. Có lẽ vừa được ôn lại những kỉ niệm thời sinh viên, lại được gặp lại đám bạn “quỷ sứ” ngày nào và nhất là Hùng, kẻ đã cướp mất người con gái trong mộng của tôi. Tôi muốn biết bây giờ hắn thế nào, đúng là ngày xưa hắn hơn tôi thật, đẹp trai phong độ hơn tôi, học giỏi hơn tôi, nhà giàu hơn nhà tôi, nhưng bây giờ chắc gì đã thế. Và đặc biệt có 1 thứ dù hắn có tu nghiệp bao lâu cũng chẳng bao giờ hơn tôi được, đó là tửu lượng, tôi cười ha ha chắc mẩm trong bụng “Anh hùng trả thù 10 năm cũng chưa muộn”.

Ô kìa, Hùng đây rồi, vẫn cái dạng vẻ “soái ca” đến đáng ghét, lũ con gái nhìn thấy hắn vẫn xoắn xuýt như ngày nào, dù đã đuề huề cả chồng cả con, ôi đàn bà chẳng biết xấu hổ là gì. Nhưng hôm nay, tôi sẽ làm cho hắn phải bộc lộ bản chất thật của mình, chỉ cần 2 chén rượu thôi, hắn sẽ phải gục gã trong tay tôi.

Tôi tiến đến, khoác vai hắn tưởng chừng như thân thiết lắm, hồ hởi kiểu như bạn thân lâu ngày gặp lại: “Vẫn phong độ như xưa nhỉ, dạo này làm ăn ra sao?”. Hùng cười với tôi, nụ cười đẹp trai phát ghét, chìa đưa tôi cái “cát vi dít”, ái chà, trưởng phòng kĩ thuật cơ à, biết tôi vẫn còn là nhân viên quèn nên định xỏ tôi sao. Tôi bèn cầm chén rượu lên đưa hắn cụng 1 cái, giả bộ như vui mừng lắm: “Hôm nay không say không về”, hắn ta cười khà khà cụng chén cái cạch với tôi, làm liền 1 hơi hết cả chén rượu.

Thoáng chút bối rối ngạc nhiên khi thấy hắn uống sao mạnh mẽ, đàn ông thế. Trước đây chỉ 2 chén hắn đã say bí tỉ, mặt đỏ phừng phừng, múa hát như phường chèo rồi nôn ói, con gái mà nhìn cảnh này thì chỉ có mà chạy mất dép thế, mà sao giờ…Nhưng tôi tự động viên mình vì mới có 1 chén đầu tiên thôi mà, “Đêm dài mới lắm mộng”, tôi rót cho hắn tới tấp, chén thứ 2, thứ 3, rồi đến chén thứ 10, hết cả lý do uống mà hắn vẫn tỉnh bơ, mặt còn chẳng đỏ nổi nói chi tới say. Trời ơi, còn tôi chắc sắp không trụ nổi nữa rồi, 10 năm không gặp lại hắn ta đã luyện được bí kíp gì mà công phu đã đạt tới xuất quỷ nhập thần thế này.

Chẳng biết có phải cái mặt tôi nó “ngu” lắm hay không mà hắn đoán được cả, hắn ghé sát vào tai tôi thì thầm “Cậu có chuốc rượu cả đêm nay tôi cũng không say được đâu”. Hắn nói gì vậy, hắn biết hết ý định của tôi sao, chẳng đợi tôi kịp suy nghĩ nhiều hơn, hắn ta kéo tôi xuống ghế ngồi cạnh, tâm tình như những người bạn thực sự: “Tôi biết cậu chẳng ưa gì tôi nhưng đó là chuyện thời trẻ, chúng ta vẫn chưa chín chắn, chưa biết suy nghĩ nhiều. Nhưng chưa bao giờ tôi có ý nghĩ cậu là kẻ thù của tôi, tôi luôn coi cậu là bạn”.

Há hốc mồm ngạc nhiên, tôi chợt thấy mình quá nhỏ nhoi, tâm sự một hồi lâu tôi mới dám hỏi hắn điều mà giấu kín từ nãy tới giờ: “Ngày xưa tửu lượng cậu kém lắm, còn tôi nổi tiếng uống rượu như nước mà giờ cũng không thể chiến được với cậu, 10 năm chẳng nhẽ cậu chỉ luyện cái món này thôi sao?”

Hùng cười khà khà nói: “Tới được cái chức trưởng phòng này, ngoài chuyên môn thì đúng là tôi cũng thường xuyên phải làm việc trên bàn nhậu. Ngày trước mới ra trường chẳng biết gì, đi với các sếp, 1,2 chén đã say rồi nên cứ lẹt đẹt mãi chẳng ngóc đầu lên được, mỗi lần được sếp gọi đi làm việc cùng đối tác mà sợ hết hồn. Nhưng từ hồi biết tới loại giải rượu này của Canada, rượu chỉ như thứ gia vị thêm thắt ở bữa nhậu thôi.” Vừa nói hắn lôi trong túi quần cho tôi xem lọ tpcn có tên BoniAncol: “Đấy trước lúc đi tôi uống có 4 viên thôi đấy, ông thấy khác hẳn xưa không. Chứ tửu lượng của tôi thì vẫn thế nhưng uống thêm BoniAncol này vào giúp tửu lượng tăng hẳn, 1 ông chứ 10 ông tôi cũng chấp hết”.

Tôi hỏi Hùng với ánh mắt không khỏi nghi ngờ: “Tốt thế mà ông mách tôi á? Liệu có phải uống vào hỏng hết gan thận nên ông mới bảo tôi đấy chứ?”

Hùng cau mày nói với tôi như quát: “Tôi không phải loại người đó, chỉ có ông mới coi tôi là kẻ thù thôi, chứ từ trước tới giờ tôi luôn coi ông là bạn. BoniAncol là hàng chuẩn của Canada đấy, tôi có người nhà làm bên hải quan nhập xuất hàng nên tôi biết. Mà BoniAncol không những giúp giải rượu, chống say mà còn giúp chuyển hóa rượu thành chất không độc hại nên tránh được tác hại của rượu trên gan, thận, thần kinh. Tôi dùng mấy năm nay rồi, gan thận cứ định kỳ 3 tháng đi viện kiểm tra 1 lần, lúc nào cũng tốt”.

Tôi cứ xem đi xem lại lọ BoniAncol rồi lại ngước nhìn hắn, 10 năm trước tôi thua hắn, bây giờ tôi cũng vẫn thua hắn nhưng bù lại tôi đã có một người bạn tốt, chỉ thế là đủ.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.