Dù đã sang Mỹ lần thứ ba, không phải lúc nào chuyện nghe tiếng Anh của mình cũng thuận lợi. Khó khăn đầu tiên bắt đầu vào ngày thứ hai ở Mỹ. Mình và gia đình bước vào quán ăn nhanh Wendy’s và hùng hổ gọi “(bla bla) and a salad please”.

Người bán hàng hỏi: “Do you want Fresh Mozzarella Chicken Salad or Strawberry Mango Salad?”

Mình ớ người, không hiểu đang nghe tiếng Mỹ hay tiếng Italy.

Mình lại phải nói “Pardon me?”, rồi sau khi được chỉ vào “menu”, mình mới hiểu là món gì, tỉnh cả “jet lag”.

Bài học rút ra là phải đọc thực đơn thật kỹ, rồi chọn lấy một món thật cụ thể, rồi gọi tên món to và rõ ràng. Vì mới nghe lần đầu, tên của một số món ăn có thể hoàn toàn xa lạ.

kinh-nghiem-nghe-tieng-anh-o-my

Nhiều người học tiếng Anh than phiền việc nghe kém, thực chất chỉ vì họ chưa nghe đủ nhiều. Ảnh minh họa: Lifehack

Mấy ngày sau đó, đưa trẻ con đi chơi ở “mall”, vào ăn bánh mì Mỹ ở Subway, mình lại gặp một phen khó xử vì nghe. Subway bán bánh mì, nhưng mình phải chọn các loại thịt, rau, nước sốt… Dù đã quen với cách gọi món, nhưng mình vẫn lúng túng khi bạn bán hàng hỏi mình chọn loại “cheese” và loại “sauce” nào.

Vì không biết gì về “cheese” nên mình chọn bất kỳ. Do biết khoảng 90% tên các loại rau, nên trước khi người bán hỏi “Do you want spinach?”, “Do you want pepper?”, mình nói “vegetable, please give me a little bit of everything”. Đối với “sauce”, mình bảo “Can you choose one for me? The sauce that you like” – vì đơn giản là không nhớ mà nhắc lại được một trong bốn loại “sauce” được nhắc đến.

Như vậy, những thứ bạn nghe lần đầu tiên (hoặc nghe lại lần đầu tiên sau một thời gian dài) thường rất lạ lẫm, khó nhận biết và khó nhớ. Tại sao câu “I love you” dù nói nhanh, nói chậm hay nói nặng “accent”, ai cũng nghe ra? Lý do là người ta đã nghe câu đó nhiều lắm rồi. Còn tên mấy loại “sauce” thì mình không nghe được do mới gặp lần đầu.

Nhiều người học tiếng Anh hay than phiền việc nghe kém, thực ra không phải như vậy, chỉ vì bạn nghe không đủ thôi. Một từ hay một cách diễn đạt nghe một lần thì không nhớ, nhưng nghe đủ 1.000 lần thì chắc chắn lần thứ 1.001 sẽ nhận ra.

Hôm qua, mình cùng gia đình vào một hàng ăn. Người yêu mình và bọn trẻ con chạy vào trong trước, mình khóa xe nên vào sau. Một nhóm các cụ khoảng 60-70 đang nói chuyện ở cửa. Khi mình đi qua, một cụ nói gì đó, mình ậm ừ và lao vào trong. Lúc sau, người yêu hỏi: “She asked Is that your family, why didn’t you answer?”. Mình giật mình: “Really? I didn’t hear”.

Bài học ở đây là nghe không rõ thì phải hỏi lại. Vì nếu không hỏi lại, bạn có thể đánh mất một câu chuyện thú vị. Đôi khi, mình đánh mất một tấm lòng.

Nguồn : vnexpress.net

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here